Nhà thơ Phan Hoàng ở Phú Yên
Hoa của đá
Từ mầm đá thông minh dân gian ngàn xưa
mọc lên
mọc lên
cây yêu thương nở hoa nhân ái
quyến rũ đớn đau bầu trời tâm hồn nghệ sĩ
khi đường cong tinh khôi của đá toả hương
khi đường cong hoang sơ của đá thăng hoa
nhân loại vội vàng đi tìm chân lý
vẻ đẹp sinh từ chuyển động lặng im
chân lý khởi nguyên từ nghịch lý bất ngờ
10.10.2011
Tiếng thì thầm
Ở giữa hơi nước và mây lạnh
tôi nghe thì thầm
tiếng giữa hoan lạc và thụ tinh
Ở giữa sấm chớp và mưa giăng
tôi nghe thì thầm
tiếng giữa chuyển dạ và sinh nở
Ở giữa áp thấp và bão tố
tôi nghe thì thầm
tiếng giữa hấp hối và cái chết
Thì thầm giao hưởng bất tận
tuần hoàn qua những đại dương phận người lênh đênh
cuốn cánh buồm tôi trôi mê mải hải lưu buồn
đau những chân trời tư tưởng tật nguyền
câu thơ neo bờ nước mắt
10.10.2004
Mặt trời trong ngôi nhà thân thuộc
1.
Trong ngôi nhà quanh năm ngập tràn tiếng gió
giòn ngọt như môi ngư nữ đương thì
cay đắng như cơn lũ quét
có lúc tưởng chừng mặt trời
mọc
từ hướng tây
đôi khi
ngỡ
từ hướng bắc
Thao thức từng cơn vượt cạn cùng tiếng sóng đêm nay
gió trải nghiệm an ủi vỗ về
bầu trời nhấp nha nhấp nháy sao đổi ngôi
dàn giao hưởng gà trống làng chài phiêu bồng hơn trước
tiếng oa oa con thơ cất lên
tôi biết mặt trời đang mọc trong ngôi nhà thân thuộc của
mình
2.
Không ngừng chống chọi những trận cuồng phong
những tên hải tặc khổng lồ tham vặt
có lúc thói quen ngủ gật khiến ta lãng quên
từ hàng ngàn đời nay
thuở mẹ làm ruộng nương cha đưa con về giữ biển khơi
mặt trời vẫn mọc trong ngôi nhà chứa đầy tiếng sóng
đong đầy tiếng gió
mỗi ngày mặt trời một sáng hơn
từ nguồn sữa bầu ơi thương lấy bí cùng ru hời của mẹ
cổ tích ăn khế trả vàng run run hơi thở của bà
thần thoại nhổ tre ngà đánh giặc những khuya biển thức của
cha ông
mỗi ngày mặt trời một sáng hơn
từ tiếng vọng oai hùng chiến thuyền nài gạo canh giữ đảo
xa
nỗi đau sinh tồn ngôi nhà mang gien giao chỉ
3.
Không từ hướng tây
không từ hướng bắc
trải qua những dòng sông ngập tràn nước mắt
những cánh rừng cháy trọc xương khô
mặt trời vẫn không ngừng mọc lên
trong ngôi nhà tư duy thân thuộc của mình
ngôi nhà quanh năm ngập tràn tiếng gió
bí mật chuyển lưu nguồn sáng chân lý kỳ lạ
quang hợp sức mạnh rồng tiên
di truyền bản lĩnh núi non
hội tụ tấm lòng biển cả
hào phóng năng lượng tái sinh giống nòi
cho tôi
con tôi
và
cho n… tôi
31.8.2007
Nụ tầm xuân 231
Mỗi nụ cười của con
một nụ tầm xuân
từ máu thịt mẹ cha nở ra xanh biếc
khơi ngọn lửa niềm tin
xua mùa đông giá rét
bừng ngôi sao ước mơ
toả hy vọng những chân trời
Mỗi nụ tầm xuân
lấp lánh nụ cười
bình minh môi con thơ dại
núi có thể giả
sông có thể giả
biển đời cũng có thể giả nhân giả nghĩa
nụ tầm xuân luôn xanh biếc vô thường?
Ngày
sinh nhật con gái Yên Yên 2 tuổi
Ốc đảo 318
1.
Tôi chôn chặt sa mạc hạn hán lòng mình
những hạt giống đen sạm đạn bom
ngộ độc đức tin giáo điều bao cấp
tự phân huỷ trong đói nghèo cấm chợ ngăn sông
Tôi đâu ngờ có ngày
bật lên mầm sống đỏ hon đỏ hỏn của con
ốc đảo tươi xanh
cây cối biết tỏ tình
chim muông biết cất lời đẩy lùi bóng đêm tuyệt vọng
dòng suối tinh khôi biết hoà nhịp ánh sáng ban mai
2.
Ốc đảo bập bẹ cười
ba… ba… ba…
ba làm bò kéo trâu cày
ba làm chó nhảy ngựa phi
ba làm chim sáo nói đớt nói ngọng
ba làm cánh buồm tung sóng
lao vào mọi dòng xoáy định kiến biển đời
ốc đảo con trồi lên mặt trời nhân ái…
3.
Những đám mây lực sĩ từng lẩn tránh sa mạc tuổi thơ tôi
những ngọn gió linh dược từng lẩn tránh nỗi đau không
thành tiếng
đang đua nhau về
làm nên những cơn mưa không qui luật tuần hoàn
phục sinh đất đai ung thư hạn hán
Ốc đảo ngập tràn đức tin của con rồi sẽ
xanh hơn? Thế giới toàn cầu hoá của con rồi sẽ
tình người hơn? Và cả vũ trụ bí ẩn của con rồi sẽ…
???
Ngày thôi nôi con trai Bin
Bin 31.8.2007
PHAN HOÀNG
(Trích từ tập Chất vấn thói
quen)
TIN LIÊN
QUAN:

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét